Diễn đàn KingPrivate.5Forum.Net

-‘๑’ KingPrivate.5forum.Net -‘๑’

Diễn Đàn Chia Sẻ Thông Tin Giải Trí Hàng Đầu Việt Nam





Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


ForeverAlone

#1code Truyện - Vì đó là em on Tue Nov 20, 2012 4:16 pm

avatar
avatar
Danh Hiệu[CLB]Vua Chém Gió

[CLB]Vua Chém Gió
Trạng thái : Khổ vì tình
Giới tính : Nam Posts : 307
Points : 65657
Thanked : 7
Tham Gia : 31/10/2012
Ngày Sinh : 05/03/1997
Status : Xây Dựng 4rum : Kingofgame.net nào

Chap 8: Xung Đột… (P1)

Lại một thứ hai nữa tới………..

Thời tiết ngày một lạnh, hôm qua, đài dự báo nhiệt độ chỉ còn 10 độ C, ngồi trong xe, cảm giác ấm áp, tuy nhiên bên ngoài kia, gió vẫn vi vu thổi, gió vờn đùa vui với những cô cậu bé học trò, gió lùa bàn tay lạnh ngắt, thổi tung bay những lọn tóc dài của các cô nữ sinh, và làm ửng hồng thêm đôi má….

Cả lớp vẫn còn đang còn vui mừng với chiến thắng hôm trước, thằng Sơn tới lớp với cái băng trắng ở chân, nó tập tễnh, nhưng mặt vẫn nở nụ cười…

- Sao rồi Sơn… thằng Thắng hỏi..

- Uk, bị rạn xương, có lẽ phải nghỉ ngơi một thời gian mới có thể trở lại được…

- Uk, dù gì lớp mình đá trận thứ 2… còn nửa tháng nữa mới tới trận đấu gặp A1 mà…

- Uk.. nhưng mà hôm trước, bọn A1 đá thắng A7 tận 5-0…

- Cũng khá khoai đấy, bọn nó có 2 đứa đá được thôi, nhưng một thằng tiền đạo và một tiền vệ giữa đủ làm cho an hem đau đầu rồi.. thằng Cường thở dài…

- Chúng nó đá với nhau từ lâu mà.. thế nên, chỉ cần khóa chết một trong 2 đứa là ok thôi mà.. thằng Thắng nói..

- Nói thì dễ, lúc làm mới khó, A7 không phải là bọn như là mấy đội liên minh đâu… vậy mà..

- Thôi nào, dù gì thì anh em cũng thi đấu hết mình đi… cả lũ cười ầm ầm…

Bọn nó vẫn đang bàn luận một cách sôi nổi, các chiến thuật thay thế đã được đặt ra, kể cả là chơi đổ bê tông, nhìn chúng nó ngồi bàn chiến thuật, cứ như là các huấn luyện viên hàng đầu thế giới vậy..

Cuộc sống là một chuỗi những sự kiện vui có, buồn có, một câu nói nổi tiếng mà tôi được nghe: cuộc sống toàn màu hồng ư, không bạn nhầm rồi, màu xám mới là hầu hết…. và ngẫm lại, tôi thấy nó đúng.

Nhiều khi muốn mở lòng ra, nhưng, cái vỏ bọc của tôi đã quá dày rồi, khả năng tiếp xúc với người lạ của tôi đã bị thui chột, giống như chú chim non trong quả trứng, không thể tự mình mổ vỏ chui ra, mà cần phải có, một tác động nào đó từ bên ngoài cơ…

“ Sao tự nhiên lại chân lí thế nhỉ ” Tôi tự thầm cười, rồi lôi quyển truyện trinh thám ra, tiếp tục đọc, niềm vui duy nhất của tôi, là đọc truyện và những thời gian khi ở nhà, bên bố….

Chiều thứ 4, như thường lệ, tôi tới lớp học cho giờ học thêm, đặt cái cặp sách xuống bàn, tôi thấy mệt mỏi quá, có lẽ tình hình học tập mấy hôm nay làm tôi cảm thấy căng thẳng và có áp lực, guồng quay của học tập đã bắt đầu, với một đống bài toán, văn, lí, hóa….

Tiếng nước từ vòi chảy ra xè xè, tôi đưa tay vào, lạnh toát, nhưng mà không còn cách nào khác, tôi vốc một vốc, đưa lên mặt, tỉnh táo hẳn đi, nước lạnh thấm qua từng cơ mặt, luồn sâu vào tận bên trong, đánh thức những tế bào đang say ngủ… cảm giác sảng khoái ùa về trong tôi…

- Vân, cậu làm gì vậy….

- Bác học à, cậu cũng là fan của truyện trinh thám ư

Cái Vân đang cầm quyển truyện yêu quý của tôi, lật soàn soạt từng trang trước sự ngỡ ngàng của tôi….

- Cậu tự tiện lục đồ đạc của tớ… tôi nói..

- Đó là cậu không nghe cảnh báo của tớ, chỉ cần cậu rời khỏi quyển sách, tớ sẽ lấy được nó, ok… Vân nháy mắt một cách tinh nghịch như trêu ngươi..

- Đó không phải trò đùa của cậu, hãy để nó lại chỗ cũ…

- Nếu không thì sao chứ hả… nhỏ bĩu môi với tôi

- Đừng để tớ phải cáu, tớ không muốn cãi nhau với cậu đâu..

- Lúc tức giận, cậu rất có phong thái của một người đàn ông.. nhỏ nhìn tôi, hai tay bắt đầu đưa lên, giả bộ giống như mấy em gái nhìn thấy các anh ca sĩ Hàn Quốc..

Lúc này thì thực sự là tôi đã mất kiểm soát bản thân mình, mặt tôi đỏ gay, nóng ran, còn trước mặt tôi, Vân vẫn đang đung đưa đôi chân, tay cầm cuốn sách của tôi…

- Trả nó lại chỗ cũ, lần cuối tớ nói đấy.. tôi nói một cách lạnh lùng, và bắt đầu nhìn thẳng vào nhỏ Vân

- Chà chà.. bác học đã biến thành một tên ác ma, theo như Sherlock homes thì đó là hiệu chứng Dracula đây hả, nhỏ cười ngặt nghẽo..

- Cậu……


[You must be registered and logged in to see this link.]

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Quyền hạn của bạn:

Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Create a forum on Forumotion | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog
  • © FMvi - Design by baivong