Diễn đàn KingPrivate.5Forum.Net

-‘๑’ KingPrivate.5forum.Net -‘๑’

Diễn Đàn Chia Sẻ Thông Tin Giải Trí Hàng Đầu Việt Nam





Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


๖ۣۜBum•๖ۣ
avatar
avatar
Danh HiệuThành Viên Cấp 3

Thành Viên Cấp 3
Trạng thái : Đời vô đối
Giới tính : Nam Posts : 206
Points : 56901
Thanked : 103
Tham Gia : 02/10/2012
Ngày Sinh : 03/08/1997
Status : Cái chính là vui quan trọng là tiền :D

Tôi muốn đi xa, thoát khỏi cuộc sống chật hẹp đầy đau thương này, nếu như lần trước tôi bỏ hết yêu thương dành cho anh ở đất nước Thái Lan xinh đẹp để trở lại là chính mình thì lần này tôi lại chọn Singapore, một đất nước rất nhỏ, bé nhỏ như tâm hồn đang bị dồn đau thương của tôi vậy, nhưng có lẽ nó sẽ giúp tôi tìm lại được chính mình, tìm lại một cô gái mạnh mẽ, tìm lại nụ cười rạng rỡ ngày nào, để sau này cuộc sống sẽ chỉ là những chuỗi ngày đáng sống.
Nước mắt cứ tự nhiên mà có, vẫn cứ ứa ra ở một góc khuất trên mỗi bước chân tôi đi, dù sao khi gặp lại anh tôi cũng đã đoán biết được chuyện gì sẽ xảy ra, tôi cũng từng muốn mình là một cái móng tay nhọn khiến anh phải day dứt vì cái tội đã làm bao nhiêu người phải yêu anh và rồi khiến họ khốn khổ.

Nhưng xem ra tôi không làm được, tôi dễ động lòng trắc ẩn, dễ mềm lòng khi chứng kiến ai đó phải van xin tôi. Nếu tôi khiến anh phải khốn khổ, chắc gì tôi đã cảm thấy dễ chịu và thanh thản. Có lúc tôi đã từng hận đấy, nhưng rồi tôi cũng không làm được cái điều đó, tôi yêu anh nhiều hơn cả hận. Đó chính là vấn đề của tôi, nó khiến tôi khổ sở, khiến nước mắt phải rơi mỗi ngày.

Biển Singapore dịu êm như những nụ hôn nhẹ trong gió. Tôi muốn hét, hét thật to cho khản giọng trước biển, cho tan hết đi những hố sâu của thương tổn, để những nắm tro tàn sẽ mọc cây xanh lá, những kí ức không đốt được sẽ chìm sâu ra tít ngoài kia, sẽ mất tích và đắm ở đó mãi mãi. Nhưng rồi tôi lại không làm thế, tôi ngẩn ngơ nhìn biển trong xanh và thả hồn của mình xuống tận sâu đáy đại dương.

Gió thổi mái tóc rối tơi tả, gió hất tóc vào mặt như trêu đùa, tôi ngồi trên cát loay hoay viết những kí tự lạ lùng không đoán định được, những hình thù xa lạ, có lẽ đó là những vết cắt của căn bệnh mang tên VẾT THƯƠNG LÒNG. Phải rồi, tôi sẽ chờ cho sóng biển cuốn hết đi, để lại một bờ cát dài phẳng mịn. Tôi bỏ yêu thương ở đây và quên anh mãi mãi.

- Em đang làm gì vậy? - Đôi giày đen bóng xuất hiện trước những kí tự của tôi. Người con trai với vẻ ngoài chín chắn, thành đạt nhìn tôi khó hiểu.

- Em viết nỗi đau lên cát. - Tôi trả lời bằng một giọng hơi buồn.

- Cần phải như thế không?

- Có chứ, như vậy thì sóng mới cuốn đi được!

Trời tối dần... Biển đêm rì rào như hát một khúc tình ca không lời đau thương, tôi hét lên bầu trời tối tăm như thể đem hết uất ức và sự kìm nén ném lên trên đó.

"Là một cô gái mạnh mẽ không phải là cái tội, anh biết không?" Tôi để giày lại trên bờ rồi đi xuống phiá biển,nước ngập đến ngang đầu gối. Bỗng có người lao xuống biển kéo tôi lại,giọng hốt hoảng:

- Đừng có dại dột!

- Anh bảo sao cơ?

- Tôi bảo em đừng có làm điều ngu ngốc.

- Anh nghĩ em sẽ đẫm mình xuống à? Em không ngu như vậy đâu.

- Thế em xuống đây làm gì vào lúc đêm tối thế này?

- Em chỉ muốn thử cảm giác biển vào buổi tối sẽ như thế nào thôi.

Anh kéo tôi vào bờ, vẫn hốt hoảng, mặt cắt không còn một giọt máu, lúc này tôi mới nhìn rõ anh. Hoá ra là người đàn ông ban chiều tôi vừa gặp. Chúng tôi bước ngược với thứ bóng tối đáng sợ đó và tiến về nơi có ánh sáng phía xa xa...

Một năm sau, Hoàng Tử An lấy vợ, đó là một cô gái trong một gia đình giàu có và thế lực trong ngành của anh, cô ấy không xinh đẹp nhưng cũng tốt tính lắm, đó là bạn anh nói thế.

Tôi mừng cho anh, mừng cho những cô gái không quen biết, cuối cùng thì anh cũng dừng lại, không còn gieo rắc nỗi kinh hoàng cho những cô gái khác nữa. Giờ sự nghiệp của anh đã ở trên đỉnh cao như anh mong muốn, nhưng kèm theo đó là sự ăn chơi trác táng vô bờ bến của những người có tiền và quyền lực.

Năm tháng trôi qua...

Về phần tôi, tôi cũng có một gia đình nhỏ và bình yên. Chồng tôi là một người yêu thương vợ con hết mực. Tôi luôn thầm cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời này và phát hiện ra tôi. Là bờ vai để tôi có thể dựa vào mỗi khi đau khổ. Tôi luôn cố gắng để trở thành người vợ tuyệt vời trong mắt anh, là người mẹ dịu dàng của các con tôi. Nhìn những thiên thần nhỏ ấy luôn khiến tôi ngập tràn hạnh phúc.

Không ngờ sự gặp nhau tình cờ của chúng tôi trên đất nước tôi từng đến đó để chạy trốn nỗi đau lại là nơi chứng giám cho lần đầu tiên tôi biết chồng yêu của tôi, người đàn ông có đôi giày đen và hỏi tôi một câu hỏi như một người đã quen từ rất lâu. Anh luôn nhẹ nhàng và tinh tế khi đi bên cạnh tôi. Anh luôn có mặt mỗi khi tôi cần, sự cảm thông và thấu hiểu của anh khiến tôi biết anh là một người có trái tim nhân hậu, một người mà có tìm kiếm cả đời này cũng không thể tìm ra thêm được một người như thế nữa, anh là một người khác biệt thổi vào tôi những cơn gió mát lành.

Các con tôi cũng đã đến tuổi khôn lớn, Thái Anh và Ngọc Nhi đều tốt nghiệp những trường Đại học trong nước có danh tiếng. Thái Anh giành được học bổng toàn phần MBA bên trường Cambridge, chúng tôi tự hào về con lắm. Ngọc Nhi thích đất nước Trung Quốc, nên con chọn học trường Trung Sơn, dù khuyên can con sang học cùng anh trai thế nào đi nữa nhưng nó vẫn nhất định thích học ở Trung Quốc.

Kì nghỉ tết đã đến,Thái Anh và Ngọc Nhi đều khoe đã có người yêu và chúng sẽ ra mắt vào ngày Chủ nhật sắp tới. Ngọc Nhi tính vẫn còn trẻ con lắm, gọi điện cho mẹ cứ líu ra líu ríu như chú chim non cũng làm người khác mường tượng được nét mặt hạnh phúc của con bé khi kể về người yêu qua điện thoại khiến tôi cũng cảm thấy tò mò về cậu con trai đó.

- Mẹ ơi,chúng con đang đi Mẫu Sơn xem tuyết rơi, con sẽ vào nhà anh ấy chơi một lát, chiều chúng con sẽ về tới Hà Nội. Con đảm mẹ sẽ kết anh ấy cho mà xem.

- Ừ mẹ sẽ chờ,con về sớm nhé. Yêu con!

Kính coong, chuông cửa vang lên, chà đó là một cậu thanh niên với gương mặt tuấn tú, cậu ta chào tôi lễ phép, nhưng gương mặt phảng phất một nét quen thuộc.

- Cháu tên là gì?

- Dạ cháu tên là Quân.

- Nhà cháu ở đâu hả Quân?

- Cháu ở gần cửa khẩu.

- À...

- Sao hả cô?

- Không có gì, cháu họ gì?

- Dạ, Cháu họ Hoàng. Hoàng Tử Quân ạ.

Ngọc Nhi kéo tay tôi nũng nịu:

- Mẹ ơi, sao mẹ hỏi kĩ thế? Mẹ sẽ làm anh ấy sợ chết khiếp mất thôi. Nhưng mà tên của anh ấy hay mẹ nhỉ? Tên bố anh ấy còn hay hơn nữa cơ.

- Hay như thế nào cơ?

- Hoàng Tử An, mẹ ạ.

Nói rồi Ngọc Nhi ném cái nhìn tinh nghịch sang cho Quân:

- Nhà anh, ai là con trai cũng là ‘’Hoàng Tử’’ hết nhỉ?

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Quyền hạn của bạn:

Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog
  • © FMvi - Design by baivong